Thứ Năm, 21 tháng 4, 2016

Ý nghĩa phóng sinh

Ngày nay rất nhiều người nhiều chùa có phong trào phóng sinh cá, chim với số lượng rất lớn. Nhưng vẫn có nhiều ý kiến trái chiều về việc này. Cùng đọc bài viết để hiểu rõ hơn về phóng sinh 

Tại sao ta phải phóng sinh.

Chúng ta phóng sinh để cầu phúc, nhưng thực sự là để giải nghiệp sát sinh của mình. Trước đây ta giết hại nhiều chúng sinh, bây giờ bù lại ta phóng sinh, đó là cơ bản. 

Do nhiều người hiểu lầm rằng ăn chay là thiếu chất, là không đủ năng lượng làm việc. Ăn chay vẫn cung cấp đủ những dinh dưỡng cần thiết và còn giúp làm giảm nguy cơ mắc các bệnh về tim mạch. Có những phụ nữ ăn trường chay, nhưng sinh con vẫn khoẻ mạnh và đứa bé có những biểu hiện phát triển rất tốt.


Nhân quả của việc phóng sinh


Bản thân chúng ta chỉ vì cái miệng của mình mà tích lũy nghiệp sát sinh rất nhiều. Và nghiệp sát sinh đó chưa thấy xảy ra quả báo hay tai họa gì… Có nhiều người làm điều ác mà chẳng thấy sự trừng phạt nào đến cả, vì điều ác đó không phạm vào pháp luật, pháp luật không xử điều đó, nên ta không biết sợ. Ví dụ, ta giết con gà, con chó chẳng ai bắt tội cả, pháp luật xem như là không bị vi phạm, nhưng trong Luật Nhân Quả, những điều đó đều tính thành tội cả. Do hiện tại không thấy có quả báo xảy ra, mình vẫn giàu; vẫn sang; vẫn may mắn, v.v… 



Cho nên suốt thời gian dài như vậy, nhiều người không thấy nhân quả báo ứng, cho nên bắt đầu bớt niềm tin đối với tội phúc. Nhưng không, nhân quả vẫn nằm đấy chưa hết. Khi tạo tội mà ta không bị quả báo, bởi vì phúc đời trước ta còn nhiều, nên đời này mình có gây tội cũng không thấy sự báo ứng trừng phạt, nhưng đến khi ta gây tội nhiều quá, làm việc thất đức quá thì báo ứng tới liền. 



Nhiều nghiệp sát sinh khác trong đời mà đa phần chúng ta vướng phải, trong đó nhấn mạnh đến quả báo của nghiệp sát. Cho nên, nếu ta không có một cái phúc khác để bù lại thì nghiệp sát sinh do bởi ăn uống không thôi cũng đem đến cho ta hai điều không tốt, đó là bệnh tật và có những điều khốn đốn trong cuộc đời này.





Lợi ích của công đức phóng sinh là gì.



Ta không chữa được nghiệp thì không bao giờ chữa được bệnh. Câu nói này tạo được sự đồng cảm đến những người mà họ đã phải trải qua những biến cố trở ngại cho đời sống của họ. Mặt dù y khoa, y học, y thuật vẫn rất cần cho con người, tuy nhiên chữa bệnh là phải chữa tận cho tới cái nghiệp thì mới hết bệnh, chứ nghiệp còn thì chạy chữa đến đâu vẫn không hết. Nên biết, mỗi một loại bệnh nó ứng với một loại nghiệp của quá khứ. Ngược lại, mỗi một loại sức khỏe cũng ứng với một loại phúc nào đó. 


Bệnh là một nổi khổ và đa phần người đời giải quyết bằng cách là tránh đừng để bệnh, nhưng ta hãy yêu cái bệnh của mình, không cần tránh. Đây là một thái độ sống, một đạo lý sống hơi lạ, mà không riêng bệnh của mình, ta còn phải đối diện với nhiều nghịch cảnh, khổ đau khác. Ví dụ như nghèo, thông thường ít có người nào yêu cái nghèo, an vui trong cái nghèo của mình để mà sống. Tuy nhiên, cái bệnh, cái nghèo, cái thất bại cũng cho ta nhiều bài học quý. 



Cho nên ta yêu cái cơn bệnh vì bệnh cho ta đức tính thông cảm với nổi khổ của người khác, với người bị bệnh, người không còn năng lực làm việc; ta yêu cái nghèo vì nghèo cho ta đức tính thông cảm, ta thương được những người vẫn còn nghèo, không khinh người nghèo đói bệnh tật, không khinh những người kém thế trong cuộc đời này… thì tất cả những biểu hiện đó là một đạo đức rất là quý. 

Sự công bằng của xã hội

Nhiều người vẫn than thở rằng xã hội và cuộc đời này vốn dĩ không công bằng, người tốt không được đền đáp, kẻ xấu vẫn nhở nhơ ngoài vòng pháp luật. Sự thật, đó chỉ là cách nhìn của đám đông bi quan về cuộc đời mà không hiểu ẩn sâu trong những câu chuyện kia là những bí mật của vũ trụ.

Sự khác nhau của người trí tuệ và người ngu si.

Tuy cùng đi trên một hành trình sinh tử đau khổ bất tận, nhưng người trí tuệ trên hành trình đi đó họ thay đổi, hoàn thiện tâm hồn mình để ngày càng thăng hoa, thánh thiện còn người ngu si gây nhiều lầm lỗi, không biết tu dưỡng đạo đức và rơi vào đọa xứ, súc sinh, địa ngục, ngạ quỷ. 

Rồi tất cả mọi người đều lắng lòng nhìn lại chính mình khi Thượng tọa đặt câu hỏi hãy nhìn lại mình một năm trôi qua đã có điều gì thay đổi hay chưa, đã tu được gì và làm được gì khi cái vô thường, biến dịch của thời gian vẫn trói giăng cuộc đời của mỗi chúng sinh. Và vì thế, những người trí tuệ phải biết tiếc từng phút giây của cuộc sống bởi mỗi một năm trôi qua cũng là thời gian để tu dưỡng và gây tạo phước lành.
 

Quay lại nội dung chủ đạo của bài Pháp thoại, Thượng tọa đặt vấn đề : Thông thường khi ta làm được công lao gì với cuộc đời thì ta đều có tâm lý mong mỏi có sự đãi ngộ tương xứng trở lại. Thẳm sâu trong tâm hồn của ta ai cũng có một lương tâm đòi hỏi sự công bằng – tương ứng với luật nhân quả công bằng của vũ trụ.

Thế nhưng thực tế cuộc sống lại là một điều hoàn toàn ngược lại những điều ta mong mỏi, mơ ước. Có những người có công nhưng không bao giờ nhận được sự đãi ngộ, lời khen và thậm chí còn bị oan ức, chê bai.



Nguyên nhân của sự bất công

Sự bất công đó xuất phát từ hai lý do chính : 
- Một là nghiệp đời trước.
- Hai là tâm lý của tâm lý con người trong thời đại đó.

Nếu ta đòi hỏi sự đãi ngộ công bằng mà chỉ bằng thời gian vài năm vài tháng, trong kiếp sống hiện tại thì thật sự không bao giờ có sự công bằng tuyệt đối, bởi vì nó là sự tính toán của cả vô lượng kiếp cộng dồn lại.
 

Hiểu được điều đó thì chúng ta không bao giờ đòi một sự đãi ngộ mà cứ lặng lẽ cả đời cống hiến, sống hi sinh cao thượng và niềm vui của mình là niềm vui của tất cả chúng sinh.Đứng ở góc độ của người tu hành và luận theo nhân quả: “Cả thế giới được tận hưởng cuộc sống, đâu biết rằng khuất trong bóng tối có những con người âm thầm hi sinh, giữ gìn, xây đắp cho thế giới. Chính có những con người đó ta mới tận hưởng thế giới một cách bình thản và hi sinh thầm lặng”.

Dù ta hi sinh cống hiến đóng góp cho một cá nhân, một tập thể lớn hay cả một đất nước cũng đừng đòi hỏi sự khen ngợi, đánh giá hay sự đãi ngộ.

Những phước báu khi cống hiến thầm lặng cũng được
liệt kê rất rõ và định hướng những quả báo lành đó theo mục tiêu tối thượng của đạo Phật. Đó là hồi hướng về tâm linh giác ngộ, tu tập thiền định, diệt trừ bản ngã, đạt được sự giác ngộ giải thoát mà cứu độ nhân loại. 






Thứ Hai, 11 tháng 4, 2016

Bạn đang thành công hay thất bại

Thành công và thất bại - 2 từ thường xuyên được nhắc đến hàng ngày như một thước đo cho con người. Nhưng liệu tất cả mọi người đã hiểu rõ về các khái niệm này chưa? Bài viết sẽ định nghĩa rõ ràng và đầy đủ nhất.

Thành công có hai nghĩa:

Nghĩa thứ nhất, thành công là được giàu sang, quyền chức, nhưng nghĩa thứ nhất của sự thành công này là lấy cái tôi làm trung tâm. Còn nghĩa thứ hai, thành công là cống hiến cho cuộc đời, giúp đỡ cho rất nhiều người và nghĩa thứ hai này lấy tha nhân làm trung tâm. Người nào chọn ý nghĩa thành công thứ hai để hướng đến là những người hết sức trí tuệ vì biết chọn một con đường đẹp để đi đến tương lai.
Nói về sự thành công, nhấn mạnh rằng chúng ta không cần địa vị, không cần giàu sang nhưng vẫn có thể giúp đỡ người khác. Chúng ta chọn cách tiếp cận, hướng đi khác đó là đặt vấn đề cống hiến, phụng sự lên hàng đầu, chứ không lấy cái tôi làm trung tâm. Con người có thể sai biệt nhau về địa vị cao thấp trong xã hội, nhưng trên khía cạnh đạo đức thì sự cống hiến là hoàn toàn bình đẳng với nhau, không phân biệt. Người kỹ sư và người công nhân vẫn bình đẳng với nhau, nếu họ đều cống hiến để cùng làm ra những con đường, những công trình cho cuộc đời.
Vì thế hãy hướng tới sự thành công của cuộc đời mình trên nền tảng của đạo đức. Nhân quả phước đức đưa ta đến vị trí nào, xã hội phân công ta vào vị trí nào, ta sẽ cống hiến, phụng sự, làm tròn trách nhiệm trong vị trí đó. Được vậy là ta đã thành công. Trong sự thành công này tâm hồn chúng ta luôn thanh thản, mối quan hệ của con người cũng được cải thiện, sự tranh giành, đấu đá cũng không còn.



2 nghĩa của thất bại

Thất bại cũng có hai nghĩa: Nghĩa thứ nhất cũng lấy cái tôi làm trung tâm - tức là tôi không giàu, không thi đỗ, không danh tiếng không địa vị. Còn nghĩa thứ hai của sự thất bại là không giúp được ai trong cuộc đời này cả. Ví dụ có người sống một đời giàu có sung túc nhưng đến lúc già, khi nhìn lại họ thấy mình đã không giúp ai, cứ sống bình thường, hết tranh đấu lại hưởng thụ. Họ tự cho đó là một thất bại. Nên ý nghĩa thứ hai của thất bại cũng lấy tha nhân làm chính, tức là nếu ta không giúp được nhiều người thì đó cũng là một sự thất bại. 


Nhiều người ước mơ mình được bước lên một vị trí cao hơn trong khi năng lực, địa vị của họ chưa với đến được. Đó là tham vọng đã khiến không ít người phải khổ đau, dằn vặt và phạm sai lầm, thậm chí làm vô số điều tội lỗi. Một nhà xã hội học của Mỹ đã phân tích hiện tượng con người có khuynh hướng muốn leo lên địa vị mà mình không đủ năng lực. Sau đó ông cho rằng xã hội có sự phân công tự nhiên mà ai hoàn thành xuất sắc trách nhiệm trong vị trí của mình, đó là người thành công. Vì vậy, chúng ta hãy học hành một cách thanh thản. Điều này không đồng nghĩa với việc không nỗ lực, nhưng mục tiêu học của ta là đủ kiến thức để sau này phụng sự, cống hiến cuộc đời, giúp đỡ được mọi người chính nơi vị trí mình đang đứng, dù cao hay thấp.

Để thành công chúng ta cần làm gì

4 tố chất mà con người cần phải đó là: Phước, trí tuệ, sức khỏe và đạo đức.
Đi sâu vào 4 tố chất trên, “Phước” rất bí mật, hoàn toàn vô hình nhưng mang đến cho ta hai điều: Trước tiên là những điều may mắn. Tiếp đó là sự chọn lựa rộng rãi trong cuộc sống. Phạm vi nhỏ là chọn được chiếc áo mình thích, căn nhà mình muốn, lớn hơn là chọn được nghề nghiệp mình theo đuổi…
Ta gây tạo phước bằng cách gì? Cũng bằng sự giúp đỡ mọi người. Có người đã làm điều đó từ kiếp trước nên đời này họ thường được giàu sang may mắn. Nếu ta không nằm trong trường hợp trên, vào kiếp này ta phải biết gây tạo từ khi còn bé. 
Nhiều người từ bé thường tránh né khi bố mẹ sai bảo. Đó là người không yêu công việc và chắc chắn quả báo dành cho họ là sự thất nghiệp trong tương lai. Vì thế để không bị thất nghiệp, mỗi người hãy tự tìm làm những việc công ích như lắp ổ gà, đắp đường, sửa chữa nhà cửa, giúp cụ già neo đơn, v.v… Sau này khi đã có phước ta sẽ được tự do lựa chọn công việc, dù đi đến đâu cũng xin được việc làm.




Yếu tố thứ hai của thành công là trí tuệ. Trí tuệ được chia làm 3 loại: Thông minh, khôn ngoan, thiên tài.
Thông minh bao gồm khả năng hiểu và ghi nhớ nhanh. Tuy nhiên thông minh không đồng nghĩa với khôn ngoan, vì nhiều người dù học rất giỏi trong nhà trường vẫn không xử lý được các tình huống thực tế nơi cuộc đời đầy phức tạp rối rắm. Có người học lực chỉ ở mức khá nhưng lại thành công khi ra đời bởi họ rất khôn ngoan.
Thiên tài là những người có sự sáng tạo làm thay đổi xã hội, làm thay đổi thế giới. Đó là khả năng họ đã có từ kiếp trước. Còn lại đa phần chúng ta đều thông minh có hạn. Vì thế để tạo ra trí tuệ, ta phải có phương pháp.
Thứ nhất, hãy ngồi thiền. Đây là phương pháp đã được nhiều nước trên thế giới áp dụng vào trường học; Thứ hai, hãy tập khí công. Phương pháp này hỗ trợ cho thiền rất nhiều; Thứ ba, hãy siêng năng lễ Phật, biết kính trọng bậc Thánh; Thứ tư, luôn ca ngợi người học giỏi, thường kể các câu chuyện về những vĩ nhân cho người khác nghe. Nếu ta ganh tỵ với người giỏi hơn mình, quả báo trở lại ta sẽ bị mất hết tài năng. Đất nước nào có nhiều người mắc tật đố kị, đất nước đó sẽ bị kiềm hãm không phát triển được; Thứ năm, thường tụng những bài kinh nói về đạo đức.

Yếu tố thứ ba của thành công là sức khoẻ. Sức khỏe do di truyền, do đời sống lành mạnh, rèn luyện thể lực. Dân tộc ta có một phương pháp rèn luyện sức khỏe là khí công. Trong quá khứ, người Việt dù cơ thể yếu đuối nhỏ bé, nhưng vẫn chiến thắng được những kẻ thù hung hãn mạnh mẽ là cũng nhờ bí quyết luyện nội công.


Yếu tố thứ tư của thành công là đạo đức. Đạo đức là những suy nghĩ, lời nói, hành vi chỉ mang lại quả báo tốt lành hạnh phúc an vui cho ta. Tức là nhìn vào quả báo nơi chính mình mà ta biết rằng hành vi của mình có đạo đức hay không. Ta nói một lời kết tội người khác để rồi sau này quả báo trở lại chính ta làm điều gì cũng rất dễ bị kết tội. Hãy nhìn vào quả báo đó để biết rằng mình đã nói những lời không đạo đức. Hoặc ta khởi một ý nghĩ tự tôn quá đáng, cho mình là thần thánh cao siêu để rồi chính ta phải chịu quả báo mất dần tài năng, hư bộ não, thậm chí đến mức phát điên. Như vậy ý nghĩ kiêu mạn đó là không đạo đức. Hoặc ta luôn giữ lòng kính trọng mọi người, vì nghĩ rằng ai cũng có điểm hay để ta học hỏi, quả báo trở lại đầu óc ta ngày càng thông minh sáng suốt, vì đó là ý nghĩ đạo đức. Cho nên, nếu biết làm thêm những điều này thì chúng ta sẽ thấy trí thông minh không phải là điều khó tạo ra.

Thứ Ba, 5 tháng 4, 2016

Truyền thuyết về cung Cự Giải

Câu chuyện thần thoại Hy Lạp kể về sự ra đời của 1 trong 12 cung hoàng đạo của con người theo quan niệm phương Tây. Đây cũng là nền tảng xác định tính cách của cung Cự Giải.


Dẫn nhập mở đầu

Nữ thần Hôn nhân và Gia đình Hera là Hoàng hậu quyền lực của thần Zeus, vị Nữ thần tối cao của đỉnh Olympia. Tuy vậy, nàng rất đau khổ và thường xuyên phải lồng lộn vì ghen tuông với những cuộc tình trăng hoa của chồng mình. Không thể nào trừng trị chồng được, nàng thường trút giận lên tình nhân và con rơi của Zeus. Alcides là con trai của Zeus với nàng Alcmene xinh đẹp. Để Alcides có được sức mạnh và sự bất tử của các vị thần, Zeus đã cho cậu bé bú trộm sữa của nữ thần Hera. Khi nàng phát hiện và đẩy Alcides ra thì nó đã bú gần no, và chính nhờ vậy mà sau này cậu bé mới trở nên bất tử. Vì vậy, thần Zeus đặ tên mới cho cậu bé là "Heracles", có nghĩa "Vinh quang của Hera".


Hồi gay cấn của câu chuyện

Tuy nhiên, Hera vô cùng thù ghét Hercules từ đó và luôn nung nấu ý định trả thù. Sau này, nàng đã gây nên cho Hercules một cơn điên, khiến chàng phạm tội giết hại cả vợ con mình. Để chuộc lỗi, chàng phải theo lệnh vua Eurystheus thực hiện 12 việc khó, mà trong thần thoại Hy Lạp được ghi chép lại thành “12 kỳ công của Hercules”. Kỳ công thứ hai là Giết con mãng xà nhiều đầu Hydra của vùng Lerna. Con mãng xà này có hơi thở chết người và chín cái đầu, cứ chặt đi một đầu thì nó lại mọc ra hai, ba đầu khác. Để hỗ trợ cho Hydra tiêu diệt Hercules, thần Hera còn phái thêm Quái vật Carcinus – một con Cua khổng lồ và vô cùng hung dữ đến hỗ trợ. Con cua cắn vào đầu gối Heracles và cản trở chàng tấn công. Tuy nhiên, Hercules đã tiêu diệt Carcinus một cách dễ dàng, và sau đó là Hydra, hoàn thành kỳ công thứ hai. Thương nhớ con vật trung thành đã chết vì nhiệm vụ, nữ thần Hera đặt Carcinus lên trời và gọi là chòm sao Cự Giải (Cancer).



Kết luận


Đọc xong câu chuyện này độc giả hẳn là đã hiểu rõ hơn về những con người sinh tháng 7 đầy nắng. Đừng ai nói Cự Giải ngang như cua nữa nhé, hãy yêu thương Cự Giải thật nhiều nhé. Những bé cua rất yêu gia đình và dễ bị tổn thương đấy

Thứ Hai, 4 tháng 4, 2016

Xem bói cũng nên đọc bài này trước đã

Cuộc đời là vô thường

Cuộc đời luân hồi và vô thường bất chợt, cho nên ta không nên tìm cái tạm bợ mà sống, mà phải đi tìm cái vĩnh hằng, an ổn và bền bỉ. Đó là cái mà mình phải theo đuổi. Chứ nếu mình biết dù kiếp này hay những kiếp sau nữa. Thì thế gian vẫn là tạm bợ, vô thường. Dù kiếp này hay kiếp sau nữa thì thân này rồi cũng hoại diệt. Dù kiếp này hay kiếp sau nữa thì tiền bạc danh vọng cũng chỉ là sương khói. Kiếp này mình đã hiểu những điều đó quá rõ rồi. Thì mình có mong kiếp sau mình sẽ đẹp đẽ, giàu sang và danh vọng nữa không? Vì những điều đó phù vân, hư ảo. Nên ta phải tìm một cái gì đó bền vững- đó chính là cái tâm chứng ở bên trong mình. Là sự chứng ngộ của tâm linh.



Muốn chứng ngộ thì làm gì

Sự chứng ngộ đó vượt ngoài ba cõi ngàn đời. Có thể tự tại thong dong từ cõi này sang cõi khác. Muốn độ ai, cứu ai, giáo hóa ai đều được hết. Giống như chư Thiên cõi trời vì các Ngài cũng được coi là một phần Thánh tuy không phải là một vị Thánh hoàn toàn. Nhưng sinh lên cõi trời thì cũng được xem là một phần là Thánh. Những vị đó ở trên cõi trời cũng rất là tự tại. Nếu mình tu mà chứng được thì sự tự tại còn gấp bội lần như vậy. Những điều đó là những cái vĩnh hằng. Còn kiếp người này, những cái mình đua đòi, tranh giành, hơn thua với nhau hiện nay là chỉ là trò đùa tạm bợ, ngắn ngủi. Nên mình không dại hướng về nó nữa. Nên chúng ta phải phát nguyện rằng: “Nếu có kiếp sau thì xin cho con được gặp Phật Pháp, con có đạo đức, con có trí tuệ, con được xuất gia để tu hành để sớm tìm được sự giác ngộ chân thật.


Cần thanh lọc tâm hồn hàng ngày

Làm việc thiện thật nhiều, chúng ta tôn kính Phật, sống một đời vị tha thương yêu muôn loài, khiêm hạ kín đáo. Đó là chiếc máy bay đang chạy lấy đà. Rồi những tâm lý đạo đức đó lớn dần, lớn dần cho đến khi đủ mạnh để cất cánh lên cao thì gọi là chúng ta chứng được đạo quả Tuđàhoàn, gọi là vào dòng thánh –nhập lưu. Người chứng đạo quả Tuđàhoàn được Phật ấn chứng là vĩnh viễn không còn đọa vào 3 ác đạo của địa ngục, ngạ quỷ, súc sinh. Sở dĩ như vậy vì cái đà đã đủ mạnh để người này không còn bị rơi trở lại trong sai lầm tội lỗi. Cửa 3 ác đạo đã vĩnh viễn đóng lại với vị này. Rồi đến một kiếp nào đó chưa định chắc, người đó sẽ phải chứng được đạo quả Niết bàn. Có thuyết cho rằng vị Tu đà hoàn sẽ tái sinh bảy lần rồi mới chứng Niết bàn;  nhưng thật ra không chắc như thế.